Nàng tan biến như gió mùa xa. Làn hơi nhẹ nhàng thổi qua tóc dài của nàng, mang theo cơn nhớ chậm rãi. Nàng rê về ngày xưa, khi tình yêu nồng còn hoà quyện. Bóng người nàng dần nhạt trong sương mùa xa. Bóng Tơ Vương Phố Đêm Buông Tiếng Đàn Buổi tối trắng muốt xuống phố, n
Biển Lòng Rót Sầu Bóng Tình Trôi
Nước mắt chảy xuôi như dòng dòng sông, hòa quyện trộn lẫn bóng tình xưa. Đêm nay, tâm hồn tôi đắm chìm nỗi đau giặc. Tiếng gió lay động cành cây, mang theo tiếng kêu tâm linh của một tình bị lãng quên. Cơn mưa chậm chạp rơi, như muốn gột rửa những vết thương lòng . Lò